Website chạy tốt với IE 8 trở lên và tốt nhất trên Firefox hoặc Chrome - màn hình 1024x768

  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Bút hoa 12C10: TẾT LÀ NIỀM TIN

BÚT HOA 12C10

TẾT LÀ NIỀM TIN

LỜI XUÂN ...

Hoa Đào khoe sắc
Hoa Mai mỉm cười
Xuân về khắp phố
Nhắn gì Xuân ơi!...

Mười tám, hai mươi
Con tim biết hát...
Mắt xanh khao khát
Tình xuân mênh mang...

Em nhặt đông tàn
Ép vào nhật kí
Anh đón Xuân vàng
Bước vào thập kỷ

Bên nhau ta hát
Lời xuân hoan ca
Cùng nhau ta gửi
Niềm tin mọi nhà

-Đông Phú-

 xuan2020 2

*****

          ĐÊM GIAO THỪA

        “Tích tắc đồng hồ đang trôixuan2020 3
         Tết đến còn vài ngày thôi…”

         Không khí Tết rộn ràng tràn ngập khắp quê nhà làm tôi cũng thấy nôn nao trong lòng. Hồi nhỏ cứ vào cái đêm giao thừa tôi lại nằng nặc đòi ba cho đi xem pháo hoa. Tôi mê lắm mà ba không cho, ba bảo ở nhà cùng gia đình đón Tết thì mới trọn vẹn. Rồi năm học lớp 11, lúc ấy tôi đã được tự đi xe, thế là tôi cứ nài nỉ ba với mong muốn được đi xem pháo hoa cùng bạn cùng bè

       - Con lớn rồi mà ba...Ba cho con đi đi. Đi mà ba!

        Tôi cứ bám đuôi ba như một đứa con nít. Và thế là ba cũng đồng ý. Tôi vui mừng hớn hở đi chơi mặc cho ba đang lo lắng vì tôi. Tôi biết ba sợ tôi đi sẽ không an toàn, tôi biết ông lo lắng. Nhưng sự háo hức đi chơi của một đứa mới lớn làm tôi quên đi nét mặt lo lắng của ba mình.

        Pháo hoa đẹp lắm. Nhưng tôi cứ thấy thiếu thiếu một điều đó.

        Xong xuôi tất cả, tôi vội vàng trở về nhà với gia đình. Nhà tôi chỉ cách quãng trường có 3 cây số nhưng tôi cảm thấy nó xa quá chừng. Chạy ngang qua thấy nhà nào nhà nấy chộn rộn xúm xít bên nhau mà tôi tủi thân dễ sợ. Vội vội vàng vàng, thiếu chút nữa là tôi tông phải một bé trai khoảng chừng 10 tuổi, mặt mày lấm lem. Em vội xin lỗi tôi:

        - Xin lỗi chị, tại em...em gấp quá!

        Em ấy nhỏ mà lễ phép ghê. Tôi biết mình là người có lỗi vì phóng xe nhanh, vậy mà em lại xin lỗi tôi trước.

        - Không có gì đâu em. Xin lỗi em nha, em không sao là chị mừng rồi

        Tôi hỏi thêm:

        - Mà sao em chưa về nhà nữa.

        - Em phụ chú bán hoa đêm giao thừa ạ. Em mong về nhà lắm ạ, chắc bà và cái Bi đang đợi em.

        Tôi lại tò mò hỏi thêm:

        - Thế ba mẹ em đâu?

        Nét mặt em cứ buồn buồn:

        - Dạ ba mẹ đi làm xa, Tết này không về được chị.

         Câu nói của em như cứa tim tôi. Chắc là em buồn lắm, buồn vì không có ba mẹ ở bên, buồn vì nhớ ba mẹ. Còn tôi, vừa cách đây vài tiếng tôi vừa mới làm họ lo lắng.

         Tôi thương em quá, tôi muốn làm gì đó cho em.

        - Chị đưa em về nhé!

        - Có phiền chị không ạ?

        - Không sao đâu, chi đưa em về được. Coi như chị lì xì cho em đó nhen.

         Em cảm ơn tôi rối rít. Tôi cảm thấy tôi mới là người cảm ơn em. Câu chuyện của em làm tôi nhận ra nhiều điều mà tôi đã bỏ lỡ. Ấy chính là GIA ĐÌNH.

        Tôi bỗng cảm thấy một niềm tin nào đó xuất hiện trong mình. Đó có lẽ là niềm tin về tương lai của em, tôi tin em sẽ sớm được đoàn tụ với ba mẹ.

         Vậy là từ đó, tôi từ chối tất cả những lời mời của bạn bè rủ đi chơi giao thừa. Tôi muốn ở cạnh ba mẹ, tôi không muốn mình bỏ lỡ điều gì cả. Tôi trân trọng từng khoảng khắc được ở bên ba mẹ.Tự nhủ, ba mẹ có sống đời với mình đâu… Và mai đây, tôi sắp bước vào cánh cửa đại học, thời gian bên cạnh gia đình ngày càng ít, tôi lại càng trân quý hơn cái khoảng khắc có ba có mẹ bên cạnh mình.

Kon Tum, 15/1/20, Nắng

-Hoài Thương –

*****

TẾT LÀ TÌNH YÊU, LÀ NIỀM TIN…

           Tết - Đó là những ngày duy nhất trong một năm, mọi người con khắp nơi nơi, dù xa xôi bao nhiêu, cũng tất tả, nôn nao trở về quê hương, tìm về với gia đình để cả nhà được cùng nhau sum họp

           Tôi vẫn nhớ vào đêm 30 tết. Khi tụi nhỏ mặc bộ đồ mới đi khoe khắp xóm, khi ba và anh hai hoàn tất xong mâm lễ cúng Gia tiên thời khắc Giao thừa, khi má tranh thủ nhốt những hòn than đượm hồng từ bếp lửa nấu nồi bánh tét bánh chưng vào lò để tiếp tục làm những cái bánh thuẫn thơm ngon... và anh em tôi được phân công vớt những chiếc bánh nóng hổi ra khỏi chiếc nồi to bự... là… Chúa Xuân đã bắt đầu gõ cửa.

          Rồi Mùng Một đến với không khí vừa thiêng liêng vừa ngào ngạt hương xuân, nhà nhà tảo mộ, lễ chùa, lễ nhà thờ, thăm mẹ cha, mọi người náo nức hân hoan đến chúc nhau năm mới... Mùng Hai với bao sắc áo lộng lẫy cùng nụ cười xuân toả nắng tung tăng khắp nẻo đường quê hương. Mùng Ba, lũ học trò, í ới, háo hức gọi nhau cùng đến Tết Thầy... Và niềm vui năm mới lại cuộn dâng cùng hương sắc mùa xuân và tình yêu thương tựa chất men say nồng nàn ngọt ngào bất tận....

          Và tôi đã lớn lên trong những mùa xuân như thế .. Để hôm nay, chợt giật mình xoè đôi tay để đón Tết của tuổi 18 - Tuổi Thần Tiên.

          Năm nay tôi đã lớn, ký ức Tết ấu thơ vẫn vương vấn tung tăng... Nhưng những ngày tết trong tôi rõ ràng hơn như nét bút tôi đang viết... Tết luôn sống động, lung linh... nhưng Tết còn là chắt lọc của những mồ hôi, những nụ cười, những ngọt ngào... để kết đọng thành tình yêu và niềm tin cho cuộc sống.

          Tôi hiểu, mỗi khi Tết đến, trong đôi mắt của mỗi người trong mỗi gia đình luôn tràn ngập một niềm tin. Một niềm tin sẽ là một năm mới tốt đẹp, an yên, mọi gia đình quây quần bên nhau ấm áp với nụ cười toả sáng tương lai.

         Và trong tôi bừng sáng một niềm tin. Niềm tin tuổi trẻ đất nước: sẽ biến lửa đam mê, nhiệt huyết thành động lực mạnh mẽ nhất, biến trí tuệ thành sức sáng tạo phi thường và biến trái tim hồng thành tình yêu thương mãnh liệt chảy tràn khắp nơi cho cuộc sống.

         Và tôi biết, Tết là nhịp thở của cuộc sống... Bởi Tết là tình yêu, là niềm tin.

⁃ Hồng Diệu –

xuan2020 1

banner covid 19